[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn – 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn - 3

Trong cái hang hồ ly nghèo nàn đơn sơ, Mạnh Hồi Thanh uể oải nằm sấp trên chiếc giường êm của mình, ba cái đuôi xù xù cũng buông thõng xuống, trông chẳng còn chút sinh khí nào.

Trên chiếc ghế gỗ nhỏ, ngồi có vẻ gò bó là một nam nhân cao lớn lạnh lùng.

Đôi môi mỏng của hắn mím chặt, đôi mày, cặp mắt tuấn tú như chứa đựng băng giá, nhìn chăm chú vào chiếc giỏ tre nhỏ trên tường, không nói lời nào.

Mạnh Hồi Thanh vẫn không thể chấp nhận được việc bé cá mình nhặt về nuôi mấy ngày lại chính là nam nhân trước mắt này.

Nhưng trong ao suối không còn tìm thấy bé cá đâu nữa, dù không muốn, Mạnh Hồi Thanh cũng đành phải chấp nhận thực tế.

\”Ngươi…\”

Hai người im lặng rõ ràng như vậy gần nửa đêm, cuối cùng Mạnh Hồi Thanh không nhịn được mở miệng: \”Ngươi… rốt cuộc là gì?\”

Trước đây còn tưởng bé cá chưa khai linh trí, là cá tiên của vị tiên quân thần quan nào đó nuôi, bây giờ nhìn dáng vẻ của hắn, đã có thể hóa thành hình người rồi, ít nhất cũng phải có thân phận gì đó chứ.

Huyền Diệu không biết nên trả lời Mạnh Hồi Thanh thế nào.

Lý ra lúc này hắn hoàn toàn có thể trực tiếp nói rõ thân phận. Nhưng… vừa xảy ra chuyện như vậy, phản ứng của Mạnh Hồi Thanh giống như hắn là một tên đăng đồ tử (dâm tặc, háo sắc) vậy, nếu nói rõ mình là Huyền Diệu thần quân chiến thần của Cửu Trùng Thiên, như vậy chẳng phải…

Quá mất mặt sao!

Huống chi, thương thế của y vẫn chưa hoàn toàn bình phục, ngọn Đào Sơn nhỏ này linh lực dồi dào, xa lánh nhân gian, dường như thần ma hai tộc cũng chưa từng đặt chân đến đây, quả thật rất thích hợp để dưỡng thương…

Vì vậy, Huyền Diệu hắng giọng, đáp: \”Cá.\”

\”Ta đương nhiên biết ngươi vốn là cá rồi.\”

Mạnh Hồi Thanh có vẻ chê bai, so với hồ ly thì cá vốn không được thông minh cho lắm, không ngờ sau khi hóa hình cũng chẳng sáng sủa gì mấy.

Ôi, cũng không nên nói vậy, dù sao đầu thai cũng là một kỹ thuật, muốn thông minh xinh đẹp như y cũng không phải dễ.

Chút đề phòng còn sót lại trong lòng Mạnh Hồi Thanh cứ thế biến mất.

Híp mắt lại, khóe môi y cong lên một nụ cười thân thiện: \”Ta là nói, chủ nhân của ngươi là vị thần quan tiên quân nào? Ngươi bị thương, có biết cách liên lạc để họ đến đón ngươi không?\”

Có ơn phải báo ơn, khi đến đón ngươi chắc chắn lễ tạ ơn sẽ không ít đâu nhỉ.

Lời con hồ ly này nói cũng có lý. Huyền Diệu nghĩ: hắn quả thật cần liên lạc với tiên thị của mình, hoặc là Vũ Khúc Tinh Quân.

Tuy Ma Tôn Thương Luân bị hắn đả thương nặng, nhưng vẫn chưa tổn thương đến căn cơ, một khi để y dưỡng thương xong, đại quân ma tộc sẽ nhanh chóng cuốn đất trở lại.

Phải để Cửu Trùng Thiên chuẩn bị sẵn sàng mới được.

Tuy nhiên những điều này… không cần để con hồ ly biết.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.