[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn – 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn - 25

Đất trời u ám, màn sương đen cuồn cuộn. Vườn Thẩm Phương trước mắt trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Một cánh cửa gỗ nhỏ hiện ra, dữ tợn như cửa ngõ địa ngục.

\”Chỉ là trò hèn mọn\”, Huyền Diệu chẳng hề sợ hãi.

Yêu hoa bách hợp này có liên kết với Ma tộc, mượn linh lực của yêu hoa nơi đây để nuôi dưỡng vô số u hồn bằng ma khí. Tuy không rõ ả đang tính toán điều gì, chỉ riêng việc giết hại bao nhiêu người và nuôi dưỡng những u hồn này đã đủ khiến ả vạn kiếp bất phục.

Huyền Diệu vốn có thể trực tiếp dùng một đạo thiên hỏa đốt rụi khu vườn này, nhưng hơi thở của Mạnh Hồi Thanh đúng là đã biến mất trong vườn, điều đó có nghĩa y rất có thể đã rơi vào bẫy của yêu hoa kia.

Bất đắc dĩ, Huyền Diệu không yên tâm về tên hồ ly ngốc nghếch kia, quyết định tìm y ra trước.

Chậm rãi bước vào Vườn Thẩm Phương, tầm mắt chỉ thấy một vùng hoang vu, khắp nơi là cành khô lá úa. Dưới chân là một con đường đá xanh nhỏ, không biết kéo dài đến tận đâu.

Thỉnh thoảng vang lên một hai tiếng chim kêu thê lương.

Chút tài mọn này.

Huyền Diệu đứng yên tại chỗ, tiếng xào xạc vọng đến từ bốn phương tám hướng. Cùng với âm thanh đó, những cây khô xung quanh như sống dậy, vô số cành khô biến thành móng vuốt, xông về phía hắn.

Huyền Diệu chẳng hề bận tâm, bước tiếp về phía trước. Mỗi bước đi, một chùm lửa đỏ vàng từ trên trời giáng xuống, rơi trên những cành khô kia.

\”A——\”

Tiếng kêu thảm thiết như trẻ con vang lên khắp nơi, kèm theo tiếng khóc \”ư ử\”. Những cành cây dây leo bị lửa dữ thiêu đốt đều co rút lại.

Tiếp đó, Huyền Diệu lại nhíu mày. Vốn tưởng ảo thuật vụng về này rất dễ phá, không ngờ hắn đã đi trong vườn khoảng nửa tuần trà mà vẫn đang đi vòng quanh tại chỗ.

Phải chăng hắn đã phán đoán sai?

Xung quanh, những cây khô đã sợ hãi thiên hỏa của hắn, không dám tiến đến gần, nhưng cũng không chạy trốn. Chúng đột nhiên ùa lại, vây quanh Huyền Diệu mà khóc lớn, rồi lại nhanh chóng lùi xa.

Giống như một đàn muỗi không ngừng vo ve bên tai.

Dưới những cây khô này chính là u hồn của những đứa trẻ, Huyền Diệu vốn nghĩ đến điều đó nên luôn ra tay lưu tình. Nhưng bị chúng quấy rầy mãi như vậy, trong lòng hắn dần dần nổi lên một luồng sát khí bạo ngược.

Rất ồn ào, rất phiền phức.

Huyền Diệu cau mày, đôi mắt trong sáng dần hiện lên màu máu. Mở lòng bàn tay ra, một ngọn lửa vàng đỏ rực cháy bùng lên.

Đốt hết bọn chúng đi, sẽ yên tĩnh hoàn toàn.

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Huyền Diệu.

\”Bé cá ——\”

Huyền Diệu chợt tỉnh táo lại.

Cuối con đường đá xanh, trong làn sương đen dày đặc, một con hồ ly đỏ rực, dựng đứng ba cái đuôi xù mịn, \”cộp cộp cộp\” bước ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.