[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn – 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[07] Mỹ Nhân Ngốc Luôn Muốn Làm Sư Tôn - 18

Nói là sẽ khởi hành ngay, nhưng khi Mạnh Hồi Thanh chọn lựa cẩn thận những loại rau quả mà y cho rằng chắc chắn sẽ bán được giá tốt, rồi đến được huyện Nghênh Tiên, thì đã là khoảng giờ Dần ngày hôm sau. (3-5h sáng)

Huyện Nghênh Tiên có lẽ là thị trấn lớn nhất gần Tiểu Đào Sơn. Nơi đây có những bức tường thành cao lớn được xây bằng gạch đá, so với trấn Kim Mặc và trấn Thanh Thạch mà Mạnh Hồi Thanh và Huyền Diệu đã từng đến trước đây, nơi này trông có vẻ khí thế và phồn hoa hơn nhiều.

Lần này là để bày hàng ở chợ phiên, Mạnh Hồi Thanh đã biến hóa cho mình một bộ quần áo vải ngắn màu xám xanh phù hợp với thân phận, y cũng biến cho Huyền Diệu một bộ tương tự.

Đây chỉ là một ảo thuật đánh lừa thị giác đơn giản, để họ không cần phải thay đổi bản thân, nhưng trong mắt người khác sẽ là một bộ dạng khác.

Lúc này, trời xa vẫn còn tối đen, cổng thành vẫn chưa mở. Tính cả Mạnh Hồi Thanh và Huyền Diệu, đã có hơn mười nông dân ăn mặc tương tự, gánh đòn gánh hoặc đẩy xe một bánh đang đứng chờ. Xem ra họ cũng đến để bán hàng ở chợ phiên.

Mạnh Hồi Thanh kéo kéo góc áo của Huyền Diệu, thì thầm: \”Em nhìn xem, người phụ nữ đội khăn màu xanh bên kia kìa, người đàn ông bên cạnh nàng cũng đang gánh cải trắng.\”

Huyền Diệu nhìn theo hướng chỉ của Mạnh Hồi Thanh, quả nhiên thấy một phụ nữ trung niên đang ngồi nghỉ trên đòn gánh, bên cạnh nàng là một người đàn ông trung niên lưng hơi còng, đang dùng vạt áo quạt cho nàng. Chắc là vợ chồng, trong gánh của họ cũng chứa đầy cải trắng.

Chỉ có điều so với những cây cải Mạnh Hồi Thanh trồng, trông chúng nhỏ và gầy hơn một chút.

Mạnh Hồi Thanh tiếp tục nói: \”Lát nữa, chúng ta hãy nghe xem họ bán bao nhiêu tiền.\”

Huyền Diệu không hiểu: \”Tại sao vậy?\”

Mạnh Hồi Thanh \”tặc\” một tiếng, nói: \”Bởi vì chúng ta sẽ bán đắt hơn họ hai văn tiền đấy.\”

\”Kìa,\” Mạnh Hồi Thanh hất cằm, \”Rau của chúng ta tốt hơn họ nhiều, nếu bán rẻ hơn hoặc cùng giá với họ, họ sẽ khó bán được.\”

Mạnh Hồi Thanh hắng giọng, ra vẻ nghiêm trang như một vị sư phụ, trầm giọng nói: \”Bé cá à, em phải nhớ kỹ, đây là đạo xử thế mà vi sư dạy cho em đấy. Khi bước chân vào nhân gian, phải biết sống hòa thuận với mọi người nhé.\”

Huyền Diệu thấy Mạnh Hồi Thanh mỗi khi ra vẻ như sư phụ cố gắng làm cho mình trông nghiêm túc, đều rất thú vị.

Dù sao thì nhìn từ bất kỳ góc độ nào, y cũng không có vẻ trang nghiêm uy nghi như một người làm sư tôn nên có.

Nhưng bây giờ đang ở ngoài…

Huyền Diệu gật đầu: \”Đệ tử xin lĩnh giáo.\”

Mắt Mạnh Hồi Thanh sáng lên, dáng vẻ ngoan ngoãn khiêm tốn của Huyền Diệu thật hiếm thấy, trái tim khao khát tình thâm sư đồ của y lại ngứa ngáy.

\”Bé cá ngoan~\”

Giọng Mạnh Hồi Thanh vốn đã hơi mềm mại, cố ý kéo dài thêm như được tẩm mật, mang theo chút ngọt ngào nũng nịu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.