【Hoàn】Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh, Ta Cùng Vai Ác He – Chương 33: Là vấn đề của ta – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

【Hoàn】Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh, Ta Cùng Vai Ác He - Chương 33: Là vấn đề của ta

U Vô Mệnh một đường đi vào Đông Nam U Châu.

Nơi này, phía Nam giáp Khương Châu, phía Đông giáp Thiên Đô.

Khí hậu vô cùng khô ráo, phóng tầm mắt nhìn lại, nơi nơi toàn là cát vàng.

Đoàn thương nhân thì không thể đi nhanh như đi hành quân được, nếu tốc độ quá mức chói mắt, rất dễ bị người khác phát hiện điểm bất thường.

Cho nên chỉ có thể bò lếch từ từ trên cái sa mạc này.

Chậm rãi cọ mấy ngày, Tang Viễn Viễn thành công tiến vào lục trọng thiên Linh Ẩn cảnh. Hiện giờ, linh uẩn của nàng đã là màu xanh biếc giống như nhuyễn ngọc. Mỗi lần nhập định, nhìn xung quanh mình đang toả ra ánh sáng xinh đẹp đến mê hoặc đó, Tang Viễn Viễn đều có cảm giác bản thân mình sắp hoá thành pho tượng phỉ thuý giá trị liên thành.

Hoa hướng hoa đã có hai lá rất dài, luồng sáng xanh chảy ra từ nhuỵ hoa to tròn ngày nào giờ đã biến thành một loại vật chất như nước, là tinh chất từ hoa vô cùng quý.

Nàng đem hoa trồng đầy lên người U Vô Mệnh, chỉ cần một khi nhập định, người nam nhân này liền sẽ bị nàng biến thành một trái cầu hoa di động, chỉ có thể đại khái nhìn ra còn hình dáng người thôi.

Cho hắn hung dữ!

Ngày hôm nay, A Cổ ngày thường trầm mặc không lên tiếng bỗng bỗng nhiên đi tới bên ngoài thùng xe, cầu kiến U Vô Mệnh.

\”Chủ quân, mười lăm dặm phía trước là nơi chôn cất ân công của thuộc hạ, thuộc hạ muốn qua thăm một chút, thắp cho ân công thêm mấy nén hương, đắp thêm mấy nắm đất, mong chủ quân ân chuẩn!\”

Nơi đây cách đường biên giới U, Khương không đến trăm dặm. A Cổ cũng biết thỉnh cầu của mình dễ dàng cành mẹ đẻ cành con, trên gương mặt xương gầy tràn đầy hổ thẹn rối rắm.

Sau một lúc lâu, trong thùng xe truyền đến âm thanh nhàn nhạt của U Vô Mệnh: \”Cùng đi.\”

Hắn đẩy cửa gỗ thùng xe ra, đứng trên càng xe.

Ngóng nhìn xa xa một lát, hắn hướng về phía Tang Viễn Viễn vẫy vẫy tay.

\”Này,\” hắn chỉ xa xa về phía Đông Nam, \”Nàng đừng nhìn A Cổ hiện tại hùng hổ như vậy, hắn khi còn nhỏ chính là một phế vật, từ nhỏ lăn lộn trong bùn đất, mặc cho người khi dễ không biết bao nhiêu lần.\”

A Cổ gãi đầu, đứng một bên cười ngây ngô: \”Chủ quân lại chê cười.\”

Tang Viễn Viễn chui ra khỏi thùng xe, nhón chân nhìn về phía Đông Nam.

Khoảng cách xa như vậy, chỉ có thể thấy một mảnh núi lùn lùn, giữa mấy ngọn núi có rất nhiều màu xanh lục, tựa như những mảnh ốc đảo nhỏ trên sa mạc.

Nàng rất có hứng thú nhìn về phía A Cổ: \”Nơi đó là cố hương của A Cổ tướng quân sao?\”

A Cổ cẩn thận giương mắt nhìn nhìn U Vô Mệnh.

U Vô Mệnh làm ra vẻ chả sao cả, nâng tay lên phẩy hai cái, nói thầm: \”Nghe xong 800 thứ, lỗ tai đều mòn đến đóng kén rồi. Nói nhỏ một chút, đừng làm phiền đến ta.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.