Edit: bgnie_oo
Thẩm Kiều theo bản năng kéo ống tay áo để che đi chiếc bao cổ tay trên tay mình.
Thật ra, chiếc váy cậu mặc cùng với chiếc bao cổ tay này chẳng ăn nhập gì với nhau, nhìn vào thậm chí còn có phần lạc lõng, kỳ quặc.
Nhưng cậu vẫn cố chấp đeo nó trên tay, ngay cả khi chuẩn bị ra ngoài cũng không chịu tháo xuống.
\”Chỉ là… tiện tay mua, thấy đẹp thì đeo thôi.\”
\”Vậy à?\” Lục Đình bình thản nói, \”Màu này không hợp với em lắm. Hôm nào để tôi đổi cho em cái đẹp hơn nhé?\”
Thẩm Kiều cắn môi, im lặng không đáp, nhất thời không biết phải từ chối thế nào.
Ánh mắt của Lục Đình dừng lại trên đôi môi của Thẩm Kiều.
Lần trước khi ra ngoài cùng anh, Thẩm Kiều cũng có thoa son, nhưng màu son khi ấy rất nhạt. Anh nhận ra Thẩm Kiều dường như không quen với việc môi mình có thứ gì đó, thường xuyên liếm nhẹ mỗi khi cảm thấy không thoải mái.
Nhưng hôm nay, Thẩm Kiều không chỉ thoa son mà còn chọn một màu rực rỡ hơn hẳn.
Đôi môi đỏ tươi nổi bật trên làn da trắng như tuyết.
Không rõ vì sao, sắc màu ấy khiến Lục Đình thoáng sững sờ.
Hắn hỏi Thẩm Kiều, \”Hôm nay Kiều Kiều ở nhà làm gì thế?\”
Thẩm Kiều bối rối nghịch tay, trả lời, \”Buổi sáng ăn sáng xong thì về phòng đọc sách một lát. Sau đó ăn trưa, ngủ trưa xong thì cứ ở dưới nhà chờ anh về.\”
Bước chân của Lục Đình khựng lại.
Hôm nay anh không mang tài xế, định tự lái xe.
Anh cúi xuống bế Thẩm Kiều đặt lên ghế phụ. Không biết vô tình hay cố ý, trong lúc bế, tay anh không cẩn thận chạm vào cổ tay trái của Thẩm Kiều.
Thẩm Kiều lập tức run lên, sắc mặt tái nhợt, co người lại trong vòng tay của anh.
Gương mặt của Lục Đình không hề thay đổi, ánh mắt hạ xuống nhìn cậu, \”Sao vậy?\”
\”Không có gì.\” Thẩm Kiều vươn tay kéo tay áo của anh, \”Chỉ là bị anh vô tình cào trúng, hơi nhột thôi.\”
Lục Đình cúi người đặt cậu xuống ghế, giọng nói pha chút ý cười, \”Không ngờ Kiều Kiều của chúng ta lại nhạy cảm như vậy.\”
Nhưng ở nơi Thẩm Kiều không thể nhìn thấy, ánh mắt của Lục Đình tối sầm lại.
Anh đứng thẳng người, đóng cửa xe, rồi vòng qua bên kia ghế lái. Ánh mắt thoáng lướt qua chiếc vòng cổ tay kia mà không để lộ chút biểu cảm nào.
Lục Đình khởi động xe, hỏi: \”Kiều Kiều hôm nay mấy giờ dậy?\”
Thẩm Kiều kéo ống tay áo, che lại chiếc bao cổ tay, trả lời: \”Tầm bảy tám giờ.\”
\”Vậy à? Sao tôi nghe dì trong bếp bảo, mười giờ em mới xuống ăn sáng?\”
Giọng nói của Thẩm Kiều vẫn bình thản, không có chút khó chịu nào trước những câu hỏi liên tiếp: \”Tối qua ngủ không ngon, gặp ác mộng, nên nằm thêm một lúc. Sau đó tắm rửa rồi mới xuống.\”