Edit: bgnie_oo
Quý Thành Miên sờ sờ điện thoại, vẻ mặt khó xử, \”Thẩm Kiều nó còn nhỏ, nó chẳng hiểu gì cả, sao có thể vì nó nói không cần mà không cần được? Cậu xem, nó không có chân, không làm được gì, cả ngày chỉ nằm một chỗ, tiền ăn mặc của nó cũng không phải tự nhiên mà có. Tất cả đều là chúng ta làm cha mẹ lo cho nó, tiền của chúng ta cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Cậu xem tôi nói có phải hay không?\”
Tạ Lộ Diễn mặt tái mét, \”Ngài đang có ý gì?\”
\”Tôi biết cậu vẫn đang là học sinh, đang khó khăn, hơn nữa, mẹ cậu lại bệnh, tích cóp tiền không dễ. Thế này đi, tôi cho cậu thêm nửa tháng nữa. Nếu nửa tháng sau mà tình hình tài chính không cải thiện, tôi đành phải nhờ đến pháp luật rồi. Đến lúc đó, không chỉ 50 vạn đơn giản như vậy đâu.\”
Nói xong, ông ta ngắt điện thoại, đi tới gương sửa sang lại tóc tai, sau đó xịt nước hoa, quần áo chỉnh tề rồi ra khỏi nhà.
Quý Thành Miên lái xe, rời xa biệt thự Thẩm gia, quẹo vào nội thành, cuối cùng dừng ở một khu chung cư bình dân.
Ông ta ở siêu thị dưới tiểu khu mua trái cây, mua thêm đồ chơi trẻ con, quen cửa quen nẻo đi vào tiểu khu, sau đó lên lầu, ngừng lại trước một cánh cửa, ấn chuông cửa.
Một cậu bé tròn trịa mở cửa, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy ông ta.
\”Ba!\”
\”Ai da\”
Quý Thành Miên khom lưng bế cậu bé chỉ cao tới đầu gối mình lên và âu yếm.
\”Để ba xem nào, mấy ngày không thấy, bảo bối nhà mình lại cao thêm một chút rồi.\”
Cậu bé trong lòng ông ta nở nụ cười khanh khách \”Không có cao, hôm nay Tiểu Bảo ăn thêm nửa chén cơm, là béo.\”
Nghe vậy Quý Thành Mjeen liền duỗi tay niết bụng cậu bé, \”Đee ba xem Tiểu Bảo béo lên chừng nào rồi?\”
Trong khi họ đang trò chuyện, một người phụ nữ tầm 30 tuổi đi ra từ nhà bếp, trên người cô đeo tạp dề, khi thấy Quý Thành Miên, cô có chút e dè.
\”Anh….anh đến rồi.\”
Quý Thành Miên cau mày, liếc mắt nhìn cô, \”Sao cô lại bất cẩn như vậy? Tại sao lại để Tiểu Bảo ra mở cửa? Vạn nhất bên ngoài không phải tôi mà là một kẻ xấu thì làm sao bây giờ?\”
Người phụ nữ duỗi tay xoa xoa lên tạo dề, vội vàng giải thích, \”Em thấy anh thông báo trước, biết bên ngoài là anh, nên mới để Tiểu Bảo đi mở cửa.\”
\”Được rồi!\” Quý Thành Miên nhíu mày, \”Còn thất thần làm gì? Một chút quy củ cũng không có.\”
Người phụ nữ lúc này mới như vừa tỉnh từ trong giấc mộng, bước tới kệ giày lấy dép lê, ngồi xổm ở trước mặt ông ta, hầu hạ ông ta thay giày.
Quý Thành Miên ôm con trai, nhìn người ở trước mặt ông ta bộ dáng om lưng uốn gối, hài lòng nhìn người phụ nữ phục vụ mình.
Quý ngủ say bế đứa trẻ ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, \”Con trai, xem này! Xem ba mua cho con cái gì đây?\”
Mắt đứa trẻ sáng rực lên, \”Là đồ chơi hả ba? Ba mua đồ chơi cho con!\”