Edit: bgnie_oo
Người đàn ông đẩy cậu xuống nhà ăn cơm.
Thẩm Kiều nhìn hai bóng người ngược chiều trong thang máy, hỏi Lục Đình, \”Anh nói vậy, không sợ tôi học theo cái xấu à?\”
Lục Đình cúi đầu nhìn cậu, \”Ví dụ như?\”
Chưa đợi Thẩm Kiều nói hết câu, anh chậm rãi bổ sung, \”Lại cùng tên Hà Dập kia mượn một ngàn đồng nữa à? Cậu ta đúng là hư thật.\”
Thẩm Kiều, \”……\”
Thẩm Kiều nghĩ, người này, thật khó hiểu.
Thẩm Kiều không nói với Lục Đình rằng cậu mở shop online để kiếm tiền mua quà cho anh. Nhưng mà, người đàn ông không hỏi lý do, nhưng là cũng không phản đối. Thẩm Kiều đành cứ thế mà làm.
Nhưng ngày hôm sau, Andy tìm đến cậu.
Anh ta ôm một chồng tài liệu, đặt trước mặt Thẩm Kiều, \”Đây là Lục tổng nhờ tôi mang đến, bên trong có tổng hợp các loại sản phẩm thủ công mỹ nghệ bán chạy nhất trên mạng trong mấy năm gần đây, cùng với mức giá hợp lý cho từng loại, và một số phương pháp xử lý các tình huống phát sinh bất ngờ…\”
Thẩm Kiều lật qua lật lại những tài liệu đó. Cậu chỉ cùng Hà Dập nảy ra ý tưởng mở cửa hàng một cách bốc đồng, còn lại cậu chẳng hiểu gì cả. Mà Lục Đình đã chuẩn bị sẵn những tài liệu này, gần như giải quyết hết những vấn đề mà cậu có thể gặp phải.
Cậu nhìn đống tài liệu, không biết nên nói gì mới tốt.
\”Cảm ơn anh, Andy.\”
\”Không cần cảm ơn tôi.\” Andy nói, \”Muốn cảm ơn thì cảm ơn Lục tổng đi.\”
Thẩm Kiều nghĩ, những thứ Lục Đình cho cậu còn giá trị hơn nhiều so với 500 đồng kia.
Andy đi rồi, cậu không chút do dự gọi điện cho Lục Đình.
Cuộc gọi được chấp nhận rất nhanh.
Mới gọi thôi là đã nghe thấy giọng anh.
\”Giờ này không sợ làm phiền đến công việc của tôi à?\”
Thẩm Kiều liếc nhìn đồng hồ, mới 10 giờ sáng.
Cậu hơi lắp bắp mở miệng, \”Kia… Kia tôi có làm phiền anh không?\”
Người đàn ông liếc nhìn các nhân viên đang im lặng như hến, ra hiệu cho họ chờ một lát rồi cầm điện thoại ra khỏi phòng họp.
\”Không có làm phiền. Nhìn vẻ mặt của em, là đã nhận được tài liệu rồi à?\”
Anh dựa vào tường, cười khẽ, \”Để tôi đoán xem em muốn nói gì, chắc chắn không phải là cảm ơn đâu nhỉ?\”
Thẩm Kiều cứ như vậy cảm thấy lời cảm ơn mắc kẹt trong cổ họng.
Gò má của thanh niên ửng hồng một chút, \”Lục tiên sinh, anh lại trêu chọc tôi…\”
Lục tiên sinh…
Cậu thường hay gọi anh như vậy.
Ngày thường nghe ba chữ \”khách khí\” ấy thật quen thuộc, nhưng vào lúc này, lại mang một hương vị khác lạ.