Edit: bgnie_oo
Chờ tới khi anh dần lấy lại tinh thần, Thẩm Kiều đã đứng trước mặt, \”Tôi xong rồi, chúng ta đi thôi.\”
Thấy anh không nói gì, chàng trai có chút nghi ngờ nhìn anh, \”Sao vậy?\”
\”Không sao.\”
Lục Đình đứng thẳng người, đưa tay ra đỡ chiếc xe lăn phía sau, \”Để tôi giúp cậu.\”
Thẩm Kiều không thích người khác giúp đẩy xe lăn, cứ như thể cậu thực sự là một người tàn tật, không thể làm gì cả.
Nhưng người nói chuyện lại là Lục Đình, cậu chưa kịp phản ứng gì.
May mắn thay, phòng của Lục Đình cách phòng cậu không xa, chỉ một lát sau đã đến nơi.
Người đàn ông đi tắm, Thẩm Kiều ở một mình trong phòng ngủ, suy nghĩ miên man.
Cậu nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm, chợt nhớ lại lần trước chỉ kịp liếc qua phòng ngủ. Khác hẳn căn phòng ấm áp, sáng sủa của cậu, phòng của Lục Đình mang phong cách lạnh lùng, nghiêm túc. Ánh đèn trắng chiếu rọi khắp phòng, giống như một căn mẫu trong showroom.
Thẩm Kiều nhìn quyển sách trong tay, suy nghĩ một chút rồi tự giác nằm xuống giường, ở đúng vị trí lần trước. Cậu chờ Lục Đình ra.
Lục Đình bước ra khỏi phòng tắm, thấy chiếc xe lăn bên mép giường trống không thì ngẩn người. Quay đầu nhìn lên giường, anh thấy một bóng hình vừa bất ngờ vừa quen thuộc.
Cậu ôm một cuốn sách, nằm ngoan ngoãn sát tường. Dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng ánh mắt lại thường xuyên lén nhìn anh, bán đứng sự lo lắng trong lòng.
Tình huống này giống như thời cổ đại, các phi tần chờ đợi được hoàng đế sủng ái.
Lục Đình bật cười trước ý nghĩ này của mình. Anh nhìn Thẩm Kiều đang nâng quyển thơ, đôi mắt tràn đầy mong đợi nhìn chằm chằm vào anh, như thể đang chờ anh lên giường và bắt đầu đọc thơ.
Anh ném chiếc khăn mặt đang cầm trên tay xuống, vuốt mái tóc ướt sũng, lười biếng nói, \”Để tôi đi sấy tóc cái đã.\”
Thẩm Kiều: \”…\”
Bàn tay cầm cuốn sách chậm rãi buông xuống.
Cậu nghe thấy âm thanh của máy sấy tóc từ trong nhà vệ sinh vọng ra, sống lưng thẳng tắp bỗng chốc dần thả lỏng, chìm vào chiếc gối ngủ mềm mại, thong thả chớp chớp mắt, vẻ mặt có chút khổ sở.
Mọi ngày, bây giờ là lúc cậu đi ngủ.
Ngay khi cậu sắp ngủ thiếp đi, tiếng máy sấy tóc trong phòng tắm bỗng ngừng lại, căn phòng lập tức chìm vào một khoảng lặng. Thẩm Kiều cảm nhận rõ không khí tĩnh lặng bao trùm lấy cậu, ánh sáng trước mắt dần mờ đi, dường như giây tiếp theo sẽ rơi vào bóng tối.
Ngay sau đó, tiếng bước chân đều đều vang lên bên cạnh, rồi chăn đột ngột bị kéo lên, mùi sữa tắm giống như trên người cậu tỏa ra một cách mạnh mẽ, cuốn cậu vào vòng tay của mình.
Thẩm Kiều giật mình tỉnh giấc.
Cậu ngồi thẳng dậy, nhìn về phía Lục Đình bên cạnh, \”Lục tiên sinh, bây giờ đọc có được không?\”