Edit: bgnie_oo
Lục Cửu ngắt cuộc gọi, đẩy cửa vào văn phòng của Lục Đình.
\”Lục tổng.\” Hắn cúi đầu, giọng nhỏ, \”Các thông tin bên ngoài đã bị chặn hết, đến nỗi An Tư…\”
Hắn dừng lại, \”Cô ấy đang ở dưới sảnh công ty, nhất quyết muốn gặp anh.\”
Lục Đình ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, nghe vậy xoa trán, ánh mắt lộ rõ vẻ bực bội, \”Bảo cô ta cút đi.\”
\”Nhưng…\”
Lục Cửu do dự, \”Cô ấy nói nếu không được gặp anh, cô ấy sẽ làm lớn chuyện, gọi hết tất cả những người cô ấy quen trong giới truyền thông đến.\”
Vẻ mặt người đàn ông tối sầm lại, quẳng cây bút xuống, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh lùng, \”Vậy để cô ta làm lớn chuyện đi, dù sao thì người mất mặt cũng không phải tôi.\”
Ngay sau đó, điện thoại của anh reo lên, một số điện thoại lạ.
Lục Đình liếc qua một cái, chẳng thèm để ý.
Ngay sau đó, đối phương cứ gọi đi gọi lại, anh chặn số này lại thì lại đổi số khác gọi tiếp.
Cuối cùng, anh không chịu được nữa, bắt máy, \”Cô đến cuối cùng là muốn làm gì?\”
Không biết bên kia nói gì, vẻ mặt của người đàn ông đột ngột trở nên lạnh lùng, đáy mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đến nỗi Lục Cửu cũng phải run sợ.
Ngay sau đó, chiếc điện thoại màu nâu sẫm bị ném xuống bàn, phát ra tiếng kêu rất lớn.
Lục Cửu ngẩng đầu, lén lút nhìn sắc mặt của Lục Đình. So với hình dung của hắn là một cơn thịnh nộ bùng nổ, người đàn ông lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, giống như trước cơn bão tố.
Sau đó, anh dựa lưng vào ghế, cả người tỏ ra lười biếng, nói: \”Cô ta không phải muốn gặp tôi sao? Vậy thì bảo cô ta tự lên đây.\”
Năm phút sau, Lục Cửu lại quay trở lại văn phòng. Nhưng lần này, hắn dẫn theo một người khác.
Người đó được trang bị võ trang từ đầu đến chân, thậm chí khuôn mặt cũng không lộ ra chút gì.
Thấy Lục Đình, An Tư tháo kính râm ra, kéo khẩu trang xuống khỏi cằm, để lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.
Cô gái ấy nở một nụ cười tươi rói về phía Lục Đình, chẳng hề để ý đến vẻ mặt lạnh lùng của anh, rồi tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện, \”Anh thấy đấy, cuối cùng anh cũng phải gặp em mà.\”
Lục Cửu thức thời nhanh chóng rời khỏi văn phòng và đóng cửa lại.
An Tư lau hơi nước trên chiếc kính râm, \”Không ngờ anh hành động nhanh thật đấy, chưa đầy một ngày đã giải quyết xong mọi việc rồi.\”
\”An Tư…\” Lục Đình nhìn cô ta, \”Rốt cuộc cô muốn gì?\”
\”Em muốn gì ư? Anh không biết à?\” An Tư cười nhạt, \”Em vẫn còn 3% cổ phần của công ty nhà họ Lục đấy. Chỉ cần anh đồng ý ở bên em, toàn bộ số cổ phần đó sẽ là của anh.\”
Lục Đình vẫn tỏ ra bình tĩnh, \”Tôi không hề quan tâm đến số cổ phần mà cô đang nắm giữ.\”
\”Làm sao có thể không quan tâm được…\”