\”Thiên La Địa Võng\”
• Mr. Ngày Làm Việc bị bé con phá vỡ quy tắc chuẩn mực.
—–
\”Điên thật chứ!\”
Aventurine ném mạnh xu cá cược xuống mặt bàn ngay khi nhân viên cấp dưới báo tin không tìm thấy chút tung tích gì từ Minkyo.
Con chuột nhắt này ăn vụng xong phủi đít đi dễ dàng như vậy sao. Đáng ghét!
\”Thật mất hứng!\” – Ném viên xúc xắc xuống vòng quay. Kết quả lại về nhất, nhưng điều đó không đủ lấp đầy khuất trống cô đơn trong lòng.
Câu nói luẩn quẩn từ sáng hôm qua đến nay trong tâm trí gã cán bộ phòng chiến lược IPC vỏn vẹn: \”Tôi muốn em, tôi nhớ em quá Darling!\”.
Dr. Ratio đập gáy sách vào đầu anh ta mấy lần cho tỉnh, vậy mà chốc lát lại đâu ra đó.
\”Ngu ngốc hết thuốc chữa\” – Tiến sĩ phàn nàn, tên nghiện cờ bạc chỉ biết ngáng đường.
\”Tiến sĩ, mấy cái mật mã Minkyo để lại…tôi không hiểu gì hết\” – Ngả lưng xuống ghế sofa, Aventurine mặc cho bệnh tương tư bào mòn tâm trạng.
Cầm mấy mẩu giấy ghi ký tự ngoằn ngoèo trên tay, y đưa tay lên cằm suy luận – \”Giống ngôn ngữ cổ hành tinh ■■■■\”
\”Anh dịch được chúng không?\” – Gã đàn ông nằm trên sofa liền ngồi phắt dậy.
\”Dịch nôm na nó sẽ ra một bài toán\” – Dr. Ratio trả lời, đầu gật gù kèm theo biểu cảm hứng thú. \”Đúng là học sinh ngoan tôi kèm cặp\”
\”Hả? Bé cưng của tôi là học sinh của anh?
Mà khoan đã, hai người quen biết nhau từ khi nào?!\”
Aventurine vội vã tiến tới chỗ Ratio, chống hai tay xuống bàn, cau mày tra hỏi.
Dr. Ratio trả lời cho có lệ – \”Từ khoảng một năm trước\”
\”Hẳn một năm trước?! Ở đâu? Khi nào? Sao tôi không hề hay biết?\”
\”Tránh ra coi!\” – Y ném phấn sượt qua tai Aventurine cảnh cáo.
Y tiếp lời – \”Quý cô Herta lần đó để Minkyo phụ trách giao phát minh mới tới tôi nhằm nâng cấp vũ trụ mô phỏng.
Có nói chuyện qua đôi chút, tôi cho em ấy làm bài kiểm tra nhanh. Thấy được tiềm năng với sự đam mê các bài toán, tôi quyết định trở thành gia sư dạy kèm\”
\”Không ngờ…\” – Aventurine nhíu mày nhìn Dr. Ratio, không khỏi ghen tị xen lẫn bực bội.
Ratio hất cằm, giọng điệu mỉa mai: \”Học sinh ngoan của tôi không phải đồ chơi để mấy tên ngốc ba hoa tự ý đụng tới.
Tiến sĩ nhướng mày, vẻ mặt đầy vẻ giễu cợt nhìn Aventurine tức đỏ cả mặt:
\”Anh định làm gì? Tiếp tục ngồi đó than thở, hay dùng trình độ cờ bạc giải quyết mớ mật mã này để tìm Minkyo à? Nghe thôi đã thấy nực cười\”
Aventurine nhẫn nhịn nuốt cục tức xuống, lời nói của Ratio lúc nào cũng mang sát thương cay độc, nhưng không thể phủ nhận chúng có lý.
Nhìn mớ giấy tờ trên bàn, những ký tự ngoằn ngoèo mà anh không hiểu nổi. Đúng là thầy trò, đám thiên tài giỏi quay anh như chong chóng.