Editor Beta: Gà Lười Cận Thị
#13.04.2022
Sáng ngày hôm sau, Dư Thính đến nhà Yến Từ để đón cậu.
Hai người không trực tiếp về Dư gia mà đi dạo một vòng thương thành.
Bởi vì là Trung Thu nên lượng khách qua lại ở đây cũng đông hơn, các cặp đôi yêu nhau cũng nhiều hơn, nhìn từng đôi từng đôi nắm chặt tay nhau không rời, Dư Thính theo bản năng liếc nhìn Yến Từ.
Hình như Yến Từ nhận thấy nên chủ động chìa tay ra: \”Nắm.\”
Chỉ một chữ đơn giản đã làm Dư Thính ngại ngùng mím môi.
Cô đưa tay qua, đối phương lập tức nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt lấy nhau. Bàn tay cậu to khoẻ, các ngón tay rất có lực, khi nắm chặt lấy tay cô làm cô cảm thấy rất an toàn.
\”Mua cái gì?\”
Dư Thính dắt Yến Từ vào một cửa hàng bán quần áo nam, lựa chọn một hồi thì đưa một bộ cho cậu: \”Thử đồ đi.\” Thời tiết Giang thành tháng chín hơi se lạnh, cô chọn tiếp mấy bộ đồ có độ dày vừa phải, mặc vào thời điểm này là thích hợp nhất.
Vẻ mặt Yến Từ mơ màng, sau đó lập tức nhíu mày: \”Tôi có nhiều quần áo lắm rồi.\”
Dư Thính phồng má, vẻ mặt giận dỗi: \”Chẳng lẽ cậu muốn mặc quần áo cũ đến nhà tớ gặp phụ huynh?\”
Ba chữ gặp phụ huynh làm Yến Từ trở nên nghiêm túc hơn, không dám chậm trễ đi ngay vào phòng thử đồ.
Rất nhanh, đối phương đã đi ra.
Yến Từ vốn dĩ là một cái giá quần áo di động, thân cào chân dài, vai rộng eo thon, tỉ lệ cơ thể gần như hoàn mỹ, cho dù có bọc bao bố trên người cũng đẹp chết người, càng không nói đến những bộ đồ có tính thẩm mỹ cao mà cô lựa chọn.
\”Nhìn được không?\”
\”Hay là cậu thử thêm vài bộ nữa đi.\” Hứng thú của Dư Thính được khơi dậy, liên tục cầm thêm mấy bộ đồ đưa cho cậu, \”Còn có thêm mấy bộ này nữa.\”
Yến Từ: \”…\”
Cậu thở dài, cam tâm tình nguyện thỏa mãn khát vọng của Dư Thính.
Hơn nửa tiếng sau, Dư Thính hài lòng nắm tay Yến Từ trong bộ trang phục mới rời khỏi thương thành.
\”Đợi đã.\” Khi chuẩn bị lên xe, Yến Từ đã túm Dư Thính lại.
Cô hoang mang quay đầu nhìn cậu.
Yến Từ trang trọng nói: \”Quà.\”
\”… Hả?\”
\”Gặp phụ huynh không thể đi tay không.\”
… Có khi lại là sách dạy rồi.
Dư Thính nhịn cười, nói: \”Vậy cậu có tiền mua quà không?\”
Yến Từ thành thật lắc đầu.
Cậu chỉ để lại đủ khoản tiền để sinh hoạt thôi, toàn bộ đều đưa cho Dư Thính, không có dự trù phí cho những khoản chi khác.
Dư Thính đối với câu trả lời này cũng không bất ngờ, lấy điện thoại ra chuyển khoản cho cậu, \”Cậu mở điện thoại xem đi.\”