Editor Beta: Gà Lười Cận Thị
#12.04.2022
Sau một thời gian điều trị phục hồi chức năng, Dư Thính được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt xuống phòng bệnh thông thường.
Hằng ngày, mỗi lần thay thuốc, Dư Thính nhìn vết sẹo trước ngực không ngừng thở dài, Dư Dung đang gọt táo bên cạnh như đọc được suy nghĩ của cô, nói: “Chờ em khoẻ rồi thì chị dẫn em đi làm phẫu thuật xóa sẹo, vậy nên đừng lo lắng quá.”
Dư Thính nghe cô nói vậy thì không thở dài nữa, nhìn Dư Dung nói: “Chị ơi, em muốn chơi điện thoại.”
Dư Dung miễn cưỡng đưa điện thoại qua, “Chỉ được chơi 10 phút.”
“Em biết rồi.”
Dư Thính cầm điện thoại, cô muốn gửi tin nhắn cho Yến Từ.
Cô lục lọi trong cửa hàng sticker nửa ngày trời, cuối cùng chọn được một nhãn dán con mèo sữa vô cùng dễ thương gửi qua.
Yến Từ: ‘Ừ.’
Ý gì đây?
Dư Thính không hài lòng: ‘Cậu không muốn nói gì hết sao?’
Yến Từ lập tức hiểu ý, gửi qua cho cô hai nhãn dán cũng hơi dễ thương.
Lúc này Dư Thính mới hài lòng: ‘Hôm nay cậu không đến thăm tớ à?’
Yến Từ: ‘Chờ tôi làm xong bộ đề thi này thì sẽ đến thăm em ngay.’
Dư Thính thấy hơi buồn bực.
Chẳng phải những cặp đôi mới yêu hận không thể một ngày 24 tiếng dính với nhau như sam sao? Sao đến lượt Yến Từ thì lại lạnh lùng như thế? Chẳng lẽ cậu thấy chán cô rồi? Không có khả năng không có khả năng, bọn họ ngay cả giai đoạn yêu nhau nồng cháy còn chưa có, làm sao lại nhảy đến giai đoạn kế tiếp nhanh như vậy.
Dư Thính: ‘Giải đề thi cũng chẳng có tiền, không bằng qua đây chơi với tớ nữa là.’
Yến Từ: ‘Có.’
‘Đại học Thanh Hoa cần gấp một trăm sinh viên tình nguyện đến làm bài kiểm tra và đưa ra nhận xét, khi hoàn thành đầy đủ yêu cầu của chúng tôi, các sinh viên tình nguyện có tham sẽ nhận được 10000 tệ.’
Không được lung lay.
Nếu không có tiền thì Thính Thính sẽ ghét bỏ cậu.
“Thính Thính, đến giờ nghỉ ngơi rồi.”
Dư Thính bĩu môi bỏ điện thoại sang một bên, hậm hực nằm xuống giường.
Từ lúc nhập viện đến bây giờ, cô và Yến Từ chỉ gặp mặt đúng năm lần, theo lý thuyết thì tiểu đáng thương lẽ ra nên dính cô không bỏ chứ, tại sao….
“Không vui?” Dư Dung nở nụ cười hơi âm hiểm, “Bởi vì Yến Từ không đến thăm em?”
Dư Thính bị nhìn thấu tâm tư, rầu rĩ phồng má, xoay lưng không để ý đến Dư Dung nữa.
Một lát sau, Dư Thính xoay người lại, hỏi: “Chị ơi… Quý Thời Ngộ sao rồi?”
Dư Thính vẫn luôn cố ép bản thân quên đi hết mọi chuyện, nhưng những chuyện đó lại không ngừng tái hiện trong đầu cô. Cô không nhớ rõ hoàn cảnh bản thân bị bắt cóc, nhưng lại nhớ rất rõ nội dung trong truyện tranh. Dư Thính cảm thấy buồn nôn, tức giận, sợ hãi, còn có sự chua xót.