Đến tối, Chính Quốc cảm thấy đói bụng, buông điện thoại nhảy xuống giường, chớp mắt có hơi mỏi nhìn Thái Hanh đang chăm chú đọc sách.
\” Học trưởng? Anh đói không? Em mua chút đồ về cùng ăn nhé? \”
Đột nhiên Giang Huân cùng phòng với họ, vừa nghe Chính Quốc hỏi han Thái Hanh liền dùng ánh mắt kì dị hướng đến, lại thấy Thái Hanh chậm rãi gật đầu mà trước giờ không có, loại dễ chịu mà anh em cùng phòng với anh chưa bao giờ được hưởng. Còn nữa, trong phòng không chỉ có mỗi mình Thái Hanh! Người ta còn sống sờ sờ đây, vì sao không hỏi ta có muốn ăn tối hay không chứ? Quả thật đáng trách, cái đồ trọng sắc!
Lúc Chính Quốc mang cơm lên đã thấy Thái Hanh ngồi sẵn ở bàn ăn chờ đợi.
Được rồi, vẫn là nên đi thôi.
Giang Huân lấy headphone đeo lên rồi âm thầm đi ra ngoài, trong lòng không nhịn được tủi thân.
Bọn họ hoàn toàn không nhớ đến anh mà.
Chính Quốc đặt cơm xuống bàn, lấy một hộp đẩy về phía đối diện cho Thái Hanh. Sau đó ngồi xuống, vui vẻ mở hộp cơm của mình ra từng chút ăn.
Đột nhiên điện thoại gọi đến, Chính Quốc buông đũa bắt máy.
\” Tiểu Tâm? \”
\” Quốc à … \”
\” Giọng không ổn? Bị cảm à ? \”
\” Không, tớ uống rượu. Quốc.. tớ buồn quá, tớ chia tay bạn trai rồi \”
\” …. \”
\” Ở đâu ? \”
\” Chỗ cũ \”
Chính Quốc tắt máy, đem cơm ăn thật nhanh. Sau đó đứng dậy thay quần áo.
\” Đi đâu? \” Thái Hanh lên tiếng.
\” Gặp bạn ạ \”
\” Trời sắp mưa rồi … \”
\” Em sẽ mang theo ô … Em đi nhá \” Chính Quốc như có như không tạm biệt, sau đó mất dạng.
Thái Hanh ngồi đó, chăm chú nhìn chiếc ô bị bỏ quên ngay cửa.
…..
\” Quốc, cậu nói xem, tớ có gì không tốt ? … ức… Ngoại trừ…. Hắn… Hắn cũng rất xem nhẹ việc giường chiếu, trước giờ vẫn luôn yêu thương tớ … \” Tuệ Tâm vừa nói, nước mắt không ngừng tuôn trào.
\” Hắn cư nhiên … cư nhiên …. ở sau lưng tớ … Lên giường với cô gái khác .. \”
Chính Quốc thở dài vỗ vỗ vai Tuệ Tâm an ủi.
\” Không phải cậu không tốt, mà là hắn xấu xa, hắn đã chà đạp lên tình yêu của cậu, hắn hoàn toàn không xứng đáng nhận được tình yêu của cậu. Cậu xem, ngoài kia biết bao nhiêu thằng đàn ông tốt, việc gì cậu phải lao đầu vào một gã như vậy? Ngoan nhé, sau hôm nay hãy quên hắn đi \” Câu an ủi người này dài như vậy Chính Quốc vẫn là trước giờ mới nói lần đầu, bọn họ thường xuyên bất hòa, cũng đơn giản là cãi nhau sau làm lành, trước giờ chưa từng nói đến chuyện chia tay, lần này nghiêm trọng hơn. Dù sao cũng chỉ có một đứa bạn thân duy nhất, bạn bè đau lòng bản thân Chính Quốc cảm thấy mình cũng chẳng vui vẻ gì, những lời an ủi này là tận đáy lòng.