《 Taekook – Hoàn 》Học Trưởng! Nha Nha Nha! – CHƯƠNG 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

《 Taekook – Hoàn 》Học Trưởng! Nha Nha Nha! - CHƯƠNG 5

Ngày hôm sau, dưới ngăn bàn học của Chính Quốc có rất nhiều kẹo bông gòn. Chính Quốc cầm lên một cây, nuốt nước bọt nghĩ ngợi có nên ăn hay không, căn bản không biết chính chủ muốn tặng cho ai mà! Lỡ như bỏ quên thì sao?

Chính Quốc thực phân vân.

\” Oa … Quốc! Cậu có thật nhiều kẹo bông nha! \”

\” Cậu ăn không? \” Chính Quốc thông suốt rồi, nhất định phải loại trừ khả năng quên đi, đống kẹo nhiều như vậy, quên là quên kiểu nào? Chắc chắn là chính chủ không còn cần nữa nên vứt lại thôi. Chính Quốc gật đầu nhẹ một cái hài lòng với suy nghĩ của mình. Trước tiên chia sẻ cho cô bạn thân từ thuở nhỏ của mình trước, còn lại là phần của mình! Đồ trời ban phải ăn thật ngon miệng mới được.

Tuệ Tâm híp mắt nhận kẹo bông ngồi xuống ăn, sau khi ăn xong vẫn chưa thấy đủ, cô liếm mép, tiếp tục vồ lấy cây thứ hai bỏ vào miệng ăn ngon lành.

Sau đó …

Mắt thấy Tuệ Tâm như hổ đói thèm khát đống kẹo bông của mình, căn bản là ăn mãi không thấy đủ, cứ liên tục chôm chỉa. Chính Quốc nhăn mặt ôm kẹo vào lòng.

\” Không cho nữa … \”

\” Ki bo … \” Tuệ Tâm bĩu mỗi nói, sau lại nhanh tay chộp lấy một cây nữa.

\” …. \” Chính Quốc ủy khuất nhìn Tuệ Tâm đanh đá.

\” Kẹo này lúc còn nhỏ tớ rất thích ăn. Tuệ Tâm .. cho tớ ăn với \” Đồng học đi tới.

\”…..\” Thôi xong rồi.

\” Đến đến, ai muốn cũng được. Quốc có nhiều lắm \” Tuệ Tâm hào phóng.

Ai mượn cậu thế hả?

Chính Quốc tức đến nghẹn họng, nghiến răng nghiến lợi nhìn bọn sói kia chén hết kẹo của mình .

Cả đám ăn xong, liếm mép vuốt bụng bỏ đi, để lại cả một chiến trường đầy rác tại bàn Chính Quốc.

ĐM! Ít ra cũng phải chừa cho lão tử một cây chứ! Lão tử đã lâu chưa nếm lại hương vị ngọt ngậy của kẹo bông mà huhu.

Tối đó lúc trở về kí túc xá, Chính Quốc nói với Thái Hanh.

\” Hôm nay dưới ngăn bàn học của em có rất nhiều kẹo bông \”

\” Ừ , có ăn chưa? \”

\” Em cho bạn hết rồi! \” Đàn ông con trai mà nói mình bị cướp bởi lũ con gái thì chẳng đẹp mặt gì.

Thái Hanh khựng chốc lát, rồi lại trầm mặc, đứng dậy tắt đèn bàn, chui vào phòng tắm vệ sinh một chút. Sau đó leo lên giường, nằm xuống ngủ. Cả quá trình chẳng thèm nói với ai kia một câu.

Chính Quốc ngây ngốc không hiểu gì hết, cũng leo lên giường mình, yên lặng nằm xuống, miệng câm như hến.

Nửa đêm Chính Quốc vẫn không cách nào ngủ được, liền rón rén đi xuống giường Thái Hanh, men theo ánh đèn ngủ từ từ nhìn rõ mặt anh, trong lòng nhộn nhạo.

Thái Hanh hé mắt, thấy ngay bản mặt phóng đại của Chính Quốc dọa cho hết hồn nhưng vẫn không chịu tỉnh dậy, xem người kia tính làm gì ?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.