BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Tha hảo tưởng yếu ( hôn hậu cao H )
Tác giả: Khê Tịch Tịch
Convert bởi 💐 Vespertine 💐.
Edit: Rowan
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Song khiết 🕊️ , Vườn trường , Thanh mai trúc mã , Cưới t…
#1v1
#caoh
#hvan
#ngontinh
#thitvan
Lâm Thiên Hoan bị chơi đến khóc.
Dưới cô dịch vẫn đang chảy, trên mặt nước mắt không ngừng tuôn rơi, nhưng Úc Hàn không có ý định buông tha cô, trực tiếp ôm cô quay lại, hôn lên môi cô.
Vòi sen không biết khi nào đã được mở ra, Úc Hàn dẫn cô đi tắm, để cơ thể trần trụi của cô trên gạch men lạnh lẽo, hôn cô say đắm.
\”Ngô…\”
Đây không phải lần đầu tiên họ hôn nhau, nhưng lực hôn của Úc Hàn lần này, giống như đêm khai phá lần đầu tiên của họ, cũng mãnh liệt, ngây ngô, thô bạo và sâu đậm, đầu lưỡi mạnh mẽ thâm nhập vào khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, liếm hàm trên, như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
\”Hô ~ ngô…\”
Úc Hàn hôn rất lâu, cho đến khi Lâm Thiên Hoan cảm thấy mình sắp nghẹt thở, Úc Hàn mới buông tha cô.
\”Thiên Thiên… Thiên Thiên…\”
Nhưng hắn buông tha cũng chỉ là môi cô, ngay sau đó, những nụ hôn ướt át dọc theo khuôn mặt cô đi xuống, từ cằm, đến xương quai xanh, đến ngực, cuối cùng dừng lại ở hai đầu vú.
\”A!\”
Úc Hàn cắn đầu vú Lâm Thiên Hoan.
Vì trước đó động tình, ngực cô vốn đã căng cứng, đầu vú cũng phồng lên, lúc này bị răng của Úc Hàn cắn và xoa, cảm giác khoái lạc như dòng điện từ xương sống xông thẳng lên não Lâm Thiên Hoan.
\”A ~ a ~\”
Úc Hàn rất biết cách chơi với ngực cô, hai tay cầm trọn bộ ngực tròn trịa, vừa xoa bóp vừa mút, thay phiên an ủi hai đầu vú nhạy cảm, thỉnh thoảng ngậm lấy nhũ thịt mạnh mẽ hút, Lâm Thiên Hoan cảm thấy linh hồn nhỏ bé của mình sắp bị hút ra.
\”Sướng không?\” Úc Hàn cắn một ngụm vào đầu vú sưng đỏ, rồi nhẹ nhàng liếm, đồng thời ngón tay cũng chọc vào đầu vú còn lại.
\”A a ~\”
\”Em kêu thật dâm, trên mặt cũng lộ vẻ thiếu thốn, bị người đàn ông hút vú là sướng thế sao?\”
Lâm Thiên Hoan cắn môi, vừa sướng vừa thẹn, nước mắt rưng rưng, ấm ức nói: \”Anh muốn làm thì làm… Ân ~ đừng bắt nạt em…\”
Úc Hàn lại cắm ngón tay vào âm đạo cô, hôn lên mặt cô: \”Em đang cầu anh thao em phải không, Thiên Thiên?\”
Lâm Thiên Hoan đỏ mặt phản bác: \”Em không có…\”
Úc Hàn cười, rồi thêm hai ngón tay vào, ba ngón tay khép lại, thọc vào âm đạo nhạy cảm: \”Muốn cũng được, nói em là đồ dâm đãng, dâm dục và thiếu thốn, âm đạo ngứa ngáy, cần anh dùng cái gậy lớn của anh thọc vào để đỡ ngứa.\”
Lâm Thiên Hoan đấm vào vai hắn: \”Úc Hàn, anh không được quá đáng!\”
Cô xinh đẹp, khi tức giận và xấu hổ cũng có vẻ hấp dẫn riêng, làm người ta mê mẩn, vì thế Úc Hàn không giận mà còn cười, rút ngón tay ra, rồi đưa dương vật đã cương cứng đến, chạm vào âm đạo ướt nhẹp, cười nói: \”Đây là quá đáng sao? Em có phải quên mất khi anh quá đáng là thế nào rồi không?\”
Quy đầu đặt ở lỗ âm đạo cảm giác quá rõ ràng, Lâm Thiên Hoan nếm thử tư vị đó, âm đạo vốn đang co rút lại càng không thể chịu đựng nổi mà mấp máy lên: \”A ~\”
Úc Hàn cắn vành tai cô, nhắc nhở: \”Khi anh quá đáng, sẽ thao sưng âm đạo em, thọc đến tử cung, rồi bắn tinh dịch vào tận cùng của em…\”
\”Đừng, đừng nói nữa…\”
\”Anh còn sẽ thọc suốt đêm, sẽ tiểu tiện vào âm đạo em, làm bụng em to lên, như đang mang thai con anh…\”
\”A ~ đừng nói nữa… A a! Anh muốn làm thì làm… Đừng, a ~\”
Úc Hàn dùng dương vật nghiền nát ở lỗ âm đạo, nhưng không vội vàng thọc vào, mà nắm cằm cô, đột ngột hỏi: \”Thiên Thiên mấy năm nay có tìm bạn trai khác không? Có cho ai khác thao không?\”
Lâm Thiên Hoan nghe đến đó, dù đang mơ màng vì dục vọng cũng tỉnh táo lại.
Cô đương nhiên không có ai khác, từ đầu đến cuối chỉ có Úc Hàn, nhưng nói chính xác hơn, Úc Hàn này chia làm hai phần, một phần là người chồng giáo sư đại học ôn tồn, một phần là người đàn ông trước mặt.
\”Sao Thiên Thiên không trả lời?\”
\”Em… A Hàn…\”
Lâm Thiên Hoan không biết nên nói thế nào.
Bây giờ Úc Hàn trước mặt rõ ràng đã quên mất Úc Hàn kia tồn tại, trong ký ức của hắn, họ đã mấy năm không gặp.
Nhân cách thứ hai sẽ dùng tiềm thức để bổ khuyết chỗ trống trong cuộc đời, và hiện tại Lâm Thiên Hoan không biết câu chuyện do Úc Hàn này tự bổ khuyết là như thế nào.
Nhìn biểu tình khó xử của Lâm Thiên Hoan, ánh mắt Úc Hàn cũng dần lạnh xuống.
Và đúng lúc này, điện thoại của Lâm Thiên Hoan reo lên.
\”Em… Em đi nghe điện thoại trước.\”
Lâm Thiên Hoan gần như chạy trốn, phủ thêm áo choàng, ra khỏi phòng tắm, khi cô nhấc máy, Úc Hàn theo sau, ôm lấy eo cô.
Gọi điện thoại là An Nhiên.
Cô ấy ra khỏi quán bar, giọng nói lớn đến nhức óc: \”Thiên Thiên, em đâu rồi? Đừng làm chị sợ, em không bị tên đàn ông nào bắt cóc chứ? Nếu thật sự có chuyện gì, chị biết ăn nói sao với chồng em đây!\”
\”Em không sao, tình huống phức tạp, lát nữa em kể.\” Lâm Thiên Hoan vội vàng cúp điện thoại, chưa kịp quay người đã bị Úc Hàn nắm tay.
Úc Hàn kéo cô vào lòng, hành động mạnh mẽ, giọng nói lại run rẩy: \”Chồng? Em kết hôn rồi?\”
\”Em…\”
\”Người đàn ông đó là ai?\” Úc Hàn nắm chặt tay Lâm Thiên Hoan, tiến sát gần cô, đôi mắt đỏ rực, \”Hắn có bằng ta không? Hắn thao em có làm em sướng như ta không?\”
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~